Thập nhị nhân duyên
Mười hai mắt xích nhân duyên giải thích vòng sinh tử: vô minh, hành, thức, danh sắc, lục nhập, xúc, thọ, ái, thủ, hữu, sinh, lão tử.
Thập nhị nhân duyên là chuỗi mười hai mắt xích cho thấy khổ đau và vòng sinh tử khởi lên như thế nào: từ vô minh (không thấy rõ sự thật) dẫn tới hành, thức, danh sắc, lục nhập, xúc, thọ, ái, thủ, hữu, rồi sinh và lão tử. Mỗi mắt xích làm điều kiện cho mắt xích sau.
Gốc từ: “thập nhị nhân duyên” là từ Hán–Việt — thập nhị (mười hai), nhân (nguyên nhân) và duyên (điều kiện hỗ trợ). Gộp lại là “mười hai nhân duyên”, dịch ý chữ Phạn pratītya-samutpāda (duyên khởi) khi được khai triển thành mười hai chi; nên còn gọi là “thập nhị duyên khởi”.
Điểm cốt lõi cần nhớ là tính “điều kiện”: không có gì tự dưng sinh ra, mọi thứ đều nương nhau mà có. Vì thế nếu một mắt xích được tháo gỡ — nhất là phá tan vô minh bằng trí tuệ — thì cả vòng khổ đau cũng lỏng dần. Đây là cách đạo Phật giải thích nguồn gốc khổ và lối thoát khỏi nó, làm sâu thêm cho Tứ Diệu Đế (sự thật về khổ và sự diệt khổ).
Đây chính là sự khai triển chi tiết của duyên khởi — nguyên lý “cái này có thì cái kia có, cái này diệt thì cái kia diệt”. Dễ nhầm: chuỗi này không nhằm bắt ta học thuộc mười hai tên gọi, mà để chỉ ra một chỗ thực hành: giữa xúc (tiếp xúc) và ái (ham muốn) có một khoảng dừng. Khi một cảm giác khởi lên, nếu ta tỉnh giác mà không lập tức bám theo, mắt xích kế tiếp không hình thành — đó là chỗ vòng khổ có thể được cắt ngay trong đời sống thường ngày.