Phóng sinh
Thả tự do cho các sinh vật sắp bị giết, thể hiện lòng từ bi và nuôi dưỡng tâm không sát hại.
Phóng sinh là việc thả tự do cho những con vật sắp bị giết hại, như cá, chim, rùa, để chúng được sống. Hành động này thể hiện lòng từ bi và nuôi dưỡng nơi người làm cái tâm không nỡ sát hại.
Gốc từ: “phóng” (放) là thả ra, buông; “sinh” (生) là sự sống, mạng sống. “Phóng sinh” nghĩa đen là buông thả cho được sống — trả lại tự do và mạng sống cho loài vật.
Phóng sinh gắn liền với giới đầu trong năm giới — không sát sinh — nhưng đi xa hơn ở chỗ chủ động bảo vệ sự sống. Nó nuôi dưỡng tâm từ bi, tập nhìn muôn loài như những chúng sinh cùng biết sợ chết, ham sống. Điều quan trọng là phóng sinh đúng cách và có trí tuệ: thả con vật vào môi trường phù hợp để chúng sống được, tránh việc đặt mua số lượng lớn khiến người ta săn bắt thêm chỉ để bán cho người phóng sinh.
Ví dụ: gặp một mẻ cá còn sống ngoài chợ và mua thả về sông là phóng sinh tự nhiên; còn đặt hàng cả lồng chim để thả thì vô tình tiếp tay cho việc bẫy bắt. Tấm lòng từ bi cần đi cùng sự hiểu biết.
Dễ nhầm: phóng sinh không phải là cách “mua” công đức hay đổi chác phước báu theo kiểu càng thả nhiều càng được nhiều lộc. Hiểu như vậy dễ biến việc thiện thành mê tín, thậm chí gây hại khi tạo ra cả một thị trường bắt rồi bán cho người thả. Tinh thần thật sự của phóng sinh nằm ở lòng thương yêu sự sống và ý thức bảo vệ muôn loài — điều ấy quan trọng hơn nhiều so với số lượng con vật hay quy mô của buổi lễ.