Phật thất
Khóa tu bảy ngày chuyên tâm niệm Phật, nhằm đạt đến nhất tâm bất loạn, thường do hành giả Tịnh Độ thực hành.
Phật thất là một khóa tu tập trung kéo dài bảy ngày, trong đó hành giả chuyên tâm niệm Phật, thường là niệm danh hiệu Phật A Di Đà, với mục tiêu đạt đến nhất tâm bất loạn, tức trạng thái tâm an định, không tán loạn. Đây là một hình thức tu tập đặc trưng và phổ biến của truyền thống Tịnh Độ.
Gốc từ: “Phật” chỉ đức Phật được niệm; “thất” (Hán) nghĩa là số bảy, chỉ thời gian bảy ngày của khóa tu. “Phật thất” do đó là “bảy ngày niệm Phật”. Cách dùng chữ “thất” này tương tự “thiền thất” (bảy ngày tham thiền).
Trong khóa Phật thất, đại chúng cùng nhau giữ thời khóa nghiêm mật: kinh hành niệm Phật, ngồi niệm, lễ Phật, hạn chế nói chuyện và các bận rộn bên ngoài, để dồn tâm vào câu niệm Phật. Mục tiêu là buộc tâm vào một niệm duy nhất, lâu dần đạt đến chỗ chuyên nhất, làm tư lương cho việc vãng sinh. Con số bảy ngày gắn với truyền thống tu tập tinh tấn trong thời gian giới hạn để dồn sức cho việc hành trì.
Trong thực hành: Nhiều chùa tổ chức Phật thất vào các dịp đặc biệt, tạo môi trường thuận lợi để Phật tử buông việc đời, chuyên tu trong bảy ngày.
Dễ nhầm: “Thất” trong “Phật thất” là số bảy (bảy ngày), không phải nghĩa “căn phòng” hay “thất lạc”. Cũng cần hiểu rằng kết quả của khóa tu tùy thuộc vào sự dụng công của mỗi người, không phải hễ dự đủ bảy ngày là đương nhiên đạt nhất tâm; bảy ngày là khung thời gian sách tấn, còn việc tu là ở chính mình.