Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Phật quang

Hào quang, ánh sáng tỏa ra từ thân Phật, biểu trưng cho trí tuệ và lòng từ bi soi sáng khắp muôn loài. Hình ảnh quen thuộc trong kinh điển và tranh tượng.

Phật quang là ánh sáng, hào quang tỏa ra từ thân Phật. Trong kinh điển và nghệ thuật Phật giáo, hình ảnh này biểu trưng cho trí tuệ sáng suốt và lòng từ bi rộng khắp của Phật, soi chiếu và sưởi ấm muôn loài, xua tan bóng tối vô minh.

Gốc từ: “Phật” (佛) là bậc giác ngộ; “quang” (光) là ánh sáng. “Phật quang” tức ánh sáng của Phật.

Trong nhiều kinh, khi Phật sắp thuyết pháp quan trọng, thân Phật phóng hào quang chiếu khắp các cõi, làm điềm báo cho một sự kiện lớn sắp diễn ra. Về mặt biểu tượng, ánh sáng ấy không chỉ là hiện tượng phát quang, mà gợi đến ánh sáng nội tâm: trí tuệ phá tan si ám, từ bi sưởi ấm khổ đau. Trong tranh tượng, các nghệ nhân thường vẽ vầng hào quang sau đầu hoặc quanh thân Phật và Bồ tát để thể hiện sự thanh tịnh, viên mãn của các ngài. Khái niệm này cũng liên hệ với ý nghĩa của pháp thân thanh tịnh chiếu khắp pháp giới.

Ví dụ: Khi chiêm bái một pho tượng Phật có vầng sáng tỏa sau lưng, người Phật tử hiểu đó là biểu trưng cho trí tuệ và từ bi của ngài, chứ không đơn thuần là trang trí.

Dễ nhầm: Có người hiểu Phật quang như một thứ “phép lạ” để cầu xin tài lộc, chữa bệnh kỳ diệu. Thực ra ý nghĩa cốt lõi của Phật quang là biểu tượng cho ánh sáng trí tuệ và từ bi; chiêm ngưỡng là để khơi dậy tâm hướng thiện, không phải để mê tín cầu lợi.

Thuật ngữ liên quan