Phật Âm
Pāli: Buddhaghosa
Vị luận sư lớn của Phật giáo Nam truyền, người biên soạn và hệ thống hóa giáo lý thành bộ luận nổi tiếng về con đường tu tập.
Phật Âm (phiên âm Pāli Buddhaghosa, nghĩa “tiếng nói của Phật”) là đại luận sư quan trọng bậc nhất của Thượng tọa bộ (Theravāda), thường được xem là sống vào khoảng thế kỷ thứ 5. Theo truyền thống, ngài sinh ở Ấn Độ trong gia đình bà-la-môn, sau xuất gia rồi sang đảo Sri Lanka (Tích Lan) tu học. Tại đây ngài tiếp cận kho tàng chú giải bằng tiếng Sinhala và dịch, hệ thống lại sang tiếng Pāli, đặt nền cho cách hiểu kinh điển của Phật giáo Nam truyền cho đến ngày nay.
Gốc từ: Buddha (Phật, bậc giác ngộ) + ghosa (âm thanh, tiếng nói), ghép thành “âm thanh của Phật”, dịch nghĩa sang Hán-Việt là Phật Âm.
Đóng góp lớn nhất của ngài là bộ Thanh Tịnh Đạo Luận (Visuddhimagga) – “con đường thanh tịnh” – trình bày toàn bộ lộ trình tu tập theo ba nhóm Giới – Định – Tuệ. Tác phẩm này được coi như cuốn cẩm nang tổng hợp giáo lý Theravāda, sắp xếp mạch lạc các phương pháp thiền định và quán chiếu. Ngài còn viết nhiều bộ chú giải cho các kinh trong Tam tạng Pāli, giúp bảo tồn và truyền thừa cách hiểu chính thống của trường phái.
Ví dụ: Một người mới học muốn biết tu tập bắt đầu từ đâu có thể tìm thấy trong Thanh Tịnh Đạo một bản đồ rõ ràng: giữ giới làm nền, tập định cho tâm an, rồi phát tuệ để thấy rõ vô thường, khổ, vô ngã.
Dễ nhầm: Phật Âm là một vị luận sư đời sau, không phải là Đức Phật hay đệ tử trực tiếp của Phật. Ngài hệ thống và chú giải giáo pháp, chứ không sáng tạo ra giáo lý mới.