Pháp học
Pāli: pariyatti
Phương diện học hiểu, nghiên cứu giáo lý kinh điển, làm nền tảng cho việc thực hành tu tập.
Pháp học là phương diện học hỏi, nghiên cứu, ghi nhớ giáo lý và kinh điển của đạo Phật. Đây là bước nền tảng giúp người tu hiểu đúng lời Phật dạy trước khi đem ra thực hành, tránh tu mù tu quáng hay hiểu sai lệch giáo pháp.
Gốc từ: Pāli pariyatti chỉ phần giáo pháp được học thuộc, được truyền tụng và nghiên cứu; trong Hán–Việt dịch là “pháp học”, nghĩa là “học về pháp”.
Trong truyền thống tu học, pháp học thường được nêu cùng pháp hành (paṭipatti, phần thực hành tu tập) và pháp thành (paṭivedha, phần chứng ngộ, thông đạt). Ba phương diện này liên kết chặt chẽ: học để hiểu, hành để chứng nghiệm, và chứng để thành tựu. Pháp học giữ vai trò bảo tồn giáo pháp qua việc gìn giữ Tam tạng kinh điển và làm bản đồ chỉ đường cho người tu.
Trong thực hành: Nghe pháp, đọc kinh, học luận giải đều thuộc phạm vi pháp học, là cơ sở để phát triển văn–tư–tu (nghe, suy ngẫm, tu tập).
Dễ nhầm: Pháp học là cần thiết nhưng chưa đủ; nếu chỉ học hiểu trên chữ nghĩa mà không thực hành thì khó đạt lợi ích giải thoát. Vì vậy pháp học cần đi đôi với pháp hành, không nên xem nhẹ bên nào.