Pháp Hiển
Một vị sư Trung Hoa thời cổ đã đi bộ sang Ấn Độ thỉnh kinh và viết lại hành trình trong cuốn Phật Quốc Ký.
Pháp Hiển là một cao tăng Trung Hoa sống vào khoảng cuối đời Đông Tấn, nổi tiếng vì là một trong những người Hán đầu tiên dám thực hiện chuyến hành hương đường bộ gian khổ sang Ấn Độ để thỉnh kinh và cầu giới luật. Khi đã lớn tuổi, ông vẫn lên đường vượt sa mạc và núi tuyết, lưu lại nhiều năm ở Ấn Độ và Tích Lan để học và sao chép kinh điển, rồi trở về bằng đường biển.
Gốc từ: “Pháp Hiển” là pháp danh, có thể hiểu là “làm hiển bày chánh pháp” (Pháp = giáo pháp; Hiển = hiển lộ, làm sáng tỏ).
Đóng góp quan trọng của ông không chỉ ở số kinh luật mang về và việc tham gia phiên dịch, mà còn ở tập du ký thường được gọi là Phật Quốc Ký. Đây là một trong những tư liệu sớm ghi chép sống động về địa lý, phong tục và tình hình Phật giáo ở các vùng Trung Á, Ấn Độ thời bấy giờ, trở thành nguồn sử liệu quý cho cả giới nghiên cứu Phật học lẫn lịch sử.
Ví dụ: Có thể xem Pháp Hiển như một “phóng viên kiêm dịch giả” thời cổ: ông vừa đi tìm tài liệu gốc, vừa ghi chép tỉ mỉ những gì mắt thấy để người sau hiểu được bối cảnh.
Dễ nhầm: Nhiều người gộp Pháp Hiển với Huyền Trang đời Đường. Hai vị đều sang Ấn Độ thỉnh kinh nhưng sống cách nhau khá lâu; Pháp Hiển đi sớm hơn nhiều và đi chủ yếu để tìm giới luật.