Như Lai
Sanskrit: tathāgata
Một danh hiệu của Phật, nghĩa là "bậc đến từ chân như" hay "đến như thế".
Như Lai là một trong những danh hiệu tôn quý của Phật, có thể hiểu là “bậc đến từ chân như” hoặc “bậc đến đi như thế”. “Chân như” chỉ sự thật rốt ráo của vạn pháp; danh hiệu này gợi ý rằng Phật là bậc thể nhập và đến đi thuận theo lẽ thật đó, không còn bị cuốn theo tham ái hay ảo tưởng.
Gốc từ: “Như Lai” dịch chữ Phạn Tathāgata, vốn có thể tách thành tathā-gata (“đã đi như thế”) hoặc tathā-āgata (“đã đến như thế”). Chữ tathā nghĩa là “như thế, đúng như vậy”, chỉ sự thật như nó là. Bản Hán–Việt giữ cả hai sắc thái: như (chân như, lẽ thật) và lai (đến) — bậc đến đi thuận theo chân như.
Với người mới học, không cần phân tích quá sâu về mặt triết lý. Chỉ cần nhớ Như Lai là một cách gọi đầy kính trọng dành cho Đức Phật, thường xuất hiện trong kinh điển, bên cạnh các danh hiệu khác như Thế Tôn hay Thiện Thệ.
Ví dụ: khi đọc kinh thấy câu “Như Lai dạy rằng…”, ta hiểu đó chính là lời Đức Phật, được nói lên từ chỗ thấy biết chân thật chứ không từ ý riêng.
Một nét đáng để ý: trong kinh, Đức Phật thường tự xưng là “Như Lai” thay vì nói “ta”. Cách xưng ấy hợp với tinh thần vô ngã — nói từ chỗ lẽ thật chứ không từ một cái tôi. Như Lai nằm trong mười danh hiệu Phật, mỗi danh hiệu làm nổi bật một khía cạnh của bậc giác ngộ trọn vẹn.