Ngọ trai
Bữa ăn chính trong ngày của người xuất gia, được thọ thực trước giờ ngọ (giữa trưa) theo giới luật.
Ngọ trai là bữa ăn chính trong ngày của người xuất gia theo truyền thống, được thọ thực vào khoảng giờ ngọ (giữa trưa) và phải dùng xong trước khi quá ngọ. Đây là một nếp sinh hoạt gắn liền với giới luật và đời sống thanh tịnh của tăng đoàn.
Gốc từ: “Ngọ” là giờ ngọ, khoảng giữa trưa; “trai” chỉ bữa ăn chay tịnh của người tu (trai cũng hàm nghĩa sự thanh tịnh, tiết chế). “Ngọ trai” nghĩa là bữa ăn vào giờ ngọ.
Về vị trí giáo lý, ngọ trai gắn với nguyên tắc “quá ngọ bất thực” (không ăn sau giờ ngọ) — một học giới giúp người tu tiết chế ăn uống, giảm hôn trầm, dễ dàng an định trong công phu buổi chiều và đêm. Truyền thống này bắt nguồn từ nếp sống khất thực thời Đức Phật, khi chư tăng đi xin ăn vào buổi sáng và thọ thực trước trưa. Bữa ăn không chỉ để nuôi thân mà còn là dịp thực tập chánh niệm, quán tưởng về nguồn gốc thức ăn và mục đích tu hành.
Trong thực hành: Trước khi thọ ngọ trai, người tu thường quán “ngũ quán” — năm điều quán tưởng về thức ăn, nhắc mình ăn để nuôi thân hành đạo chứ không vì tham vị ngon.
Dễ nhầm: Có người nghĩ “ngọ trai” chỉ đơn thuần là “ăn chay buổi trưa”. Thực ra trọng tâm nằm ở yếu tố thời gian (thọ thực trước ngọ) gắn với học giới, chứ không chỉ là chuyện chay – mặn. Mức độ giữ giới này cũng khác nhau giữa các truyền thống và tùy hoàn cảnh tu học.