Quá ngọ bất thực
Giới luật không ăn sau giờ ngọ (giữa trưa) cho đến rạng đông ngày hôm sau.
Quá ngọ bất thực là một điều giới luật quy định không được ăn (các thức ăn chính) sau giờ ngọ — tức quá giữa trưa — cho đến rạng đông ngày hôm sau. Đây là nếp sống của hàng xuất gia theo truyền thống và cũng là một trong các điều của bát quan trai giới mà cư sĩ tập thọ trì.
Gốc từ: “Quá” (過) là vượt qua; “ngọ” (午) là giờ ngọ, khoảng giữa trưa; “bất thực” (不食) là không ăn. Cả câu nghĩa đen: qua giờ ngọ thì không ăn.
Giới này gắn với nếp sống khất thực thời Phật: chư Tăng đi khất thực và thọ trai một bữa trong ngày, trước ngọ. Việc dứt ăn sau ngọ giúp thân nhẹ nhàng, ít hôn trầm, thuận lợi cho việc hành thiền buổi chiều và đêm; đồng thời rèn luyện sự tiết độ, giảm bớt tham đắm nơi ăn uống. Đây là một biểu hiện cụ thể của tinh thần thiểu dục tri túc và phòng hộ các căn. Trong nhiều truyền thống, sau ngọ vẫn được dùng một số thức uống hay “phi thời tịnh” theo quy định, chứ không phải tuyệt đối nhịn mọi thứ.
Trong thực hành: Cư sĩ thọ bát quan trai trong một ngày một đêm thường giữ điều này như một sự tập tu hạnh xuất gia, nuôi dưỡng sự tỉnh thức và tiết độ.
Dễ nhầm: Quá ngọ bất thực không phải là nhịn ăn để hành xác hay ép xác khổ hạnh — điều mà Phật đã bác bỏ. Đây là sự tiết độ vừa phải nhằm hỗ trợ tu tập. Ngoài ra, các quy định về thức uống được phép sau ngọ khác nhau giữa các truyền thống, nên không nên hiểu cứng nhắc là cấm tuyệt đối tất cả.