Nghiệp cảnh đài
Tấm gương được tin là soi rõ mọi việc thiện ác mà người đã khuất từng tạo lúc sinh thời.
Theo quan niệm dân gian và một số kinh sách về cõi âm, đây là một tấm gương lớn đặt nơi điện của Diêm Vương, được tin là khi người chết đến trước nó thì gương sẽ soi hiện rõ ràng tất cả việc thiện ác mà người ấy đã làm trong đời, không thể giấu giếm hay chối cãi. Nó là một hình ảnh quen thuộc trong tín ngưỡng về sự phán xét sau khi chết.
Gốc từ: “Nghiệp” (業) là hành vi tạo tác và hậu quả của nó; “cảnh” (鏡) là cái gương; “đài” (臺) là cái bệ, đài đặt. “Nghiệp cảnh đài” nghĩa là “đài gương soi nghiệp”.
Hình tượng này chủ yếu thuộc về văn hoá tín ngưỡng Phật giáo dân gian Đông Á, gắn với câu chuyện thập điện Diêm vương phán xét vong linh. Đứng từ giáo lý chính thống, nó nên được hiểu như một cách hình tượng hoá quy luật nhân quả – nghiệp báo: mọi hành vi ta tạo đều để lại dấu vết trong dòng nghiệp, không mất đi, và sẽ trổ quả tương xứng. Tấm gương ở đây tượng trưng cho tính khách quan, không thiên vị của nghiệp.
Ví dụ: Người xưa thường dùng hình ảnh “gương nghiệp soi đời” để răn dạy con cháu ăn ở ngay lành, vì cho rằng không việc gì làm lén mà thoát khỏi sự soi xét sau cùng.
Dễ nhầm: Đừng hiểu nghiệp cảnh đài như một bằng chứng về một “phiên toà” thật do thần linh chủ trì để định tội. Theo đạo Phật, không có ai đứng ngoài xử phạt ta; chính nghiệp do mình tạo dẫn dắt quả báo. Tấm gương chỉ là cách diễn đạt sinh động cho điều ấy, không nên chấp chặt theo nghĩa đen.