Lão tử
Già và chết — mắt xích cuối của mười hai nhân duyên, kèm theo sầu, bi, khổ, ưu, não.
Lão tử nghĩa là già và chết, mắt xích cuối trong chuỗi mười hai nhân duyên mà Đức Phật dùng để giải thích vì sao có sinh tử nối tiếp. Đã có sinh ra thì tất yếu có già, bệnh, chết, kéo theo sầu, bi, khổ, ưu, não.
Gốc từ: “lão” (老) là già; “tử” (死) là chết. Hai chữ giản dị này gói trọn quy luật không ai tránh khỏi của mọi đời sống hữu hình.
Lão tử gắn liền với chân lý đầu của Tứ Diệu Đế — sự thật về khổ: già, bệnh, chết là những hình thái khổ căn bản nhất của kiếp người. Phật giáo không né tránh sự thật này mà nhìn thẳng vào nó. Khi hiểu rằng già và chết là quy luật tự nhiên theo lẽ vô thường, ta bớt sợ hãi, sống trân quý hiện tại hơn, và có động lực tu tập để vượt thoát vòng sinh tử lặp đi lặp lại.
Đặt lão tử ở cuối chuỗi mười hai nhân duyên còn hé lộ một niềm hy vọng: vì già chết có gốc từ sinh, mà sinh lại bắt nguồn từ vô minh và tham ái, nên nếu chuyển hóa được cái gốc ấy thì vòng khổ có thể được tháo gỡ. Quán chiếu về già chết, vì thế, không dẫn tới bi quan mà thúc đẩy ta sống tỉnh thức và tu tập tinh tấn hơn.
Dễ nhầm: quán “lão tử” không phải để gieo nỗi u sầu hay sợ chết. Trái lại, nhìn thẳng vào sự thật này giúp ta thôi trốn tránh, bớt phung phí thời gian, và biết sống cho có ý nghĩa ngay khi còn khỏe mạnh.