Kinh Thừa Tự Pháp
Pāli: Dhammadāyāda Sutta
Một bài kinh ngắn trong Trung Bộ, Đức Phật khuyên đệ tử lấy điều gì làm gia tài đích thực.
Kinh Thừa Tự Pháp là một bài kinh trong Trung Bộ (Majjhima Nikāya), trong đó Đức Phật khuyên các đệ tử hãy là người thừa tự Pháp (thừa kế Chánh pháp) chứ đừng làm người thừa tự tài vật (thừa kế đồ ăn, vật chất cúng dường). Đây là một lời nhắc cô đọng về thái độ đúng đắn của người tu đối với lợi dưỡng.
Gốc từ: Dhamma là Pháp; dāyāda nghĩa là người thừa kế, người nhận gia tài. “Thừa tự Pháp” tức lấy Pháp làm gia tài thừa hưởng từ bậc Đạo Sư.
Ý chính của kinh: nếu đệ tử chỉ lo tìm cầu vật chất, lợi dưỡng, danh tiếng thì sẽ bị chê trách; còn người lấy sự tu tập, giới – định – tuệ và sự đoạn trừ phiền não làm điều thừa hưởng thì mới xứng đáng. Phần sau của kinh, tôn giả Xá Lợi Phất khai triển thêm về việc từ bỏ những điều đáng từ bỏ và sống đời sống viễn ly, đối trị tham và các bất thiện pháp.
Trong thực hành: Bài kinh thường được dẫn để nhắc người xuất gia lẫn tại gia về tinh thần thiểu dục tri túc và đặt sự chuyển hóa nội tâm lên trên hưởng thụ vật chất.
Dễ nhầm: “Thừa tự tài vật” bị quở không có nghĩa là vật phẩm cúng dường là xấu, hay người tu không được nhận tứ sự. Vấn đề nằm ở động cơ và sự đặt nặng: lấy lợi dưỡng làm cứu cánh thay vì lấy Pháp làm cốt lõi.