Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Kinh Lăng Nghiêm

Sanskrit: śūraṅgama-sūtra

Một bộ kinh Đại thừa thâm sâu bàn về chân tâm, các tầng mê lầm và pháp tu định tuệ kiên cố để không bị cảnh ma làm lạc.

Kinh Lăng Nghiêm (Thủ Lăng Nghiêm) là một bộ kinh quan trọng và sâu sắc trong truyền thống Phật giáo Đại thừa vùng Hán truyền, được nhiều người tu thiền và tu Tịnh độ tôn trọng. Nội dung cốt lõi xoay quanh việc nhận ra chân tâm thường trú, phân biệt nó với những vọng tưởng sinh diệt.

Gốc từ: “Lăng Nghiêm” phiên âm từ Sanskrit Śūraṅgama, thường được hiểu là “kiên cố, vững chắc đến rốt ráo”. “Thủ Lăng Nghiêm tam muội” do đó chỉ một thứ định kiên cố không gì lay chuyển, là chủ đề trung tâm mà kinh hướng tới.

Trong giáo lý, kinh nổi tiếng với phần truy tìm “tâm ở đâu” để chỉ ra chân tâm vốn không nằm trong hay ngoài thân; với pháp tu xoay cái nghe trở về tự tánh; và đặc biệt với phần giảng về các cảnh giới sai lệch có thể khởi lên khi hành giả tu định mà thiếu chánh kiến (thường gọi là “năm mươi ấm ma”, liên hệ tới sự biến hiện của năm uẩn). Đây là chỉ dẫn quý để người tu không lầm tưởng cảnh giới lạ là chứng đắc.

Ví dụ: Phần “ấm ma” giống như tấm bản đồ cảnh báo các “ngã rẽ ảo” trên đường tu định: khi tâm tĩnh lặng có thể xuất hiện những trải nghiệm khác lạ, kinh dạy nhận biết để không bám víu hay tự cho mình đã đắc đạo.

Dễ nhầm: Đừng đọc kinh này như sách kể chuyện thần thông hay phép lạ để ham. Trọng tâm là nhận ra chân tâm và giữ chánh niệm, chánh kiến; mọi cảnh giới đặc biệt đều được kinh khuyên buông, không lấy làm mục tiêu.

Thuật ngữ liên quan