Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Kinh Lăng Già

Sanskrit: Laṅkāvatāra Sūtra

Bộ kinh Đại thừa được Thiền tông sơ kỳ và học phái Duy thức xem trọng, bàn về tâm thức và pháp tự chứng nơi nội tâm.

Kinh Lăng Già là một bộ kinh Đại thừa quan trọng, ghi lời Phật giảng tại núi Lăng Già (Laṅkā). Kinh kết hợp nhiều chủ đề lớn: học thuyết A lại da thức, tư tưởng Như Lai tạng, và nhất là sự nhấn mạnh vào pháp tự chứng — chân lý phải do hành giả tự thân thể nghiệm chứ không thể truyền trao bằng ngôn từ.

Gốc từ: Tên Phạn Laṅkāvatāra ghép Laṅkā (địa danh hòn đảo) và avatāra (đi vào, giáng nhập), nghĩa “sự giáng lâm thuyết pháp tại Lăng Già”.

Về vị trí giáo lý, kinh là một trong các văn bản nền của học phái Duy thức, vì bàn sâu về cách tâm thức biến hiện ra cảnh giới. Đồng thời, truyền thống Thiền ghi rằng Bồ Đề Đạt Ma trao bộ kinh này cho người kế thừa, xem nó như chỗ ấn chứng tâm địa. Khái niệm trung tâm là phân biệt giữa vọng tưởng phân biệttrí tự chứng, giúp hành giả buông cái thấy nhị nguyên để khế hợp thực tại.

Ví dụ: Kinh dùng nhiều ẩn dụ như tâm như tấm gương, cảnh vật chỉ là bóng hiện, để chỉ ra rằng các pháp do thức biểu hiện.

Dễ nhầm: Vì kinh nói cả A lại da thức lẫn Như Lai tạng, người đọc dễ cho rằng đây là một “linh hồn thường hằng”. Truyền thống giải thích Như Lai tạng ở đây không phải bản ngã, mà là tiềm năng giác ngộ vốn có, vẫn nằm trong khuôn khổ vô ngã.

Thuật ngữ liên quan