Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Kinh Duy Ma Cật

Sanskrit: Vimalakīrti-nirdeśa-sūtra

Một bộ kinh Đại thừa lấy nhân vật cư sĩ Duy Ma Cật, đề cao tinh thần bất nhị và việc hành Bồ tát hạnh ngay giữa đời thường.

Kinh Duy Ma Cật (đầy đủ: Duy Ma Cật Sở Thuyết Kinh) là một bộ kinh quan trọng của Phật giáo Đại thừa, nổi bật ở chỗ nhân vật trung tâm không phải một vị tăng hay Bồ tát xuất gia, mà là một cư sĩ tại gia tên Duy Ma Cật.

Gốc từ: “Duy Ma Cật” là phiên âm Hán–Việt của tên Sanskrit Vimalakīrti, nghĩa là “danh tiếng trong sạch”, “tịnh danh”. Tên bộ kinh tiếng Phạn là Vimalakīrti-nirdeśa-sūtra, tức “kinh do Duy Ma Cật thuyết giảng”.

Kinh xoay quanh hình ảnh Duy Ma Cật — một cư sĩ giàu có, sống giữa thế tục nhưng đạo hạnh và trí tuệ thâm sâu, đến mức nhiều vị đại đệ tử và Bồ tát đều e ngại khi được cử đến thăm bệnh ông. Qua các cuộc đối đáp, kinh làm sáng tỏ giáo lý tánh không, tinh thần bất nhị (vượt khỏi các cặp đối đãi như sạch–nhơ, sinh–diệt), và lý tưởng hành Bồ tát đạo ngay trong đời sống thế gian. Đỉnh điểm là đoạn Duy Ma Cật “lặng thinh không nói” để diễn đạt pháp môn bất nhị — một sự im lặng hùng hồn.

Ví dụ: Thông điệp lớn của kinh là người tại gia bận rộn việc đời vẫn có thể tu hành sâu sắc: làm ăn, chăm sóc gia đình mà tâm vẫn hướng đạo, giúp người — tức “ở trong bùn mà chẳng nhiễm bùn” như hoa sen.

Liên hệ: Tư tưởng của kinh gắn chặt với tánh không, hệ Bát Nhã và lý tưởng Bồ tát đạo cho người cư sĩ.

Dễ nhầm: Đừng nghĩ tu hành chân chính chỉ dành cho người xuất gia, rời bỏ thế gian. Tinh thần kinh Duy Ma Cật cho thấy đời sống thế tục cũng là đạo tràng; vấn đề là tâm có giải thoát hay không, chứ không nằm ở hình thức tại gia hay xuất gia.

Thuật ngữ liên quan