Kinh Chuyển Pháp Luân
Pāli: Dhammacakkappavattana Sutta · Sanskrit: Dharmacakrapravartana Sūtra
Bài pháp đầu tiên Đức Phật giảng sau khi thành đạo, mở đầu cho sự truyền bá giáo pháp.
Kinh Chuyển Pháp Luân ghi lại bài pháp đầu tiên Đức Phật thuyết giảng sau khi thành đạo, dành cho năm anh em Kiều Trần Như tại vườn Lộc Uyển (gần Ba La Nại). Đây được coi là thời điểm “bánh xe Chánh pháp” bắt đầu lăn — Phật pháp chính thức được truyền dạy cho thế gian. Nội dung cốt lõi là Tứ Diệu Đế và Trung đạo.
Gốc từ: “Chuyển” (轉) là làm xoay chuyển, vận hành; “pháp luân” (法輪) là “bánh xe pháp”. Dhammacakka (Pāli) = dhamma (pháp) + cakka (bánh xe). Hình ảnh bánh xe gợi sự chuyển động lan tỏa không ngừng của giáo pháp.
Bài kinh mở đầu bằng việc Đức Phật chỉ ra hai cực đoan cần tránh: đắm mê dục lạc và khổ hạnh ép xác, rồi nêu Trung đạo chính là Bát Chánh Đạo. Tiếp đó Ngài giảng Tứ Diệu Đế: sự thật về khổ, nguyên nhân của khổ, sự chấm dứt khổ, và con đường dẫn đến chấm dứt khổ. Kinh quan trọng vì nó cô đọng toàn bộ khung giáo lý căn bản; nghe xong, ngài Kiều Trần Như chứng ngộ, trở thành đệ tử đầu tiên — đánh dấu sự hình thành đủ Tam bảo (Phật, Pháp, Tăng).
Ví dụ: Có thể ví bài kinh này như “buổi giảng khai giảng” của đạo Phật: ngắn gọn nhưng đặt nền cho mọi giáo lý về sau, ai học Phật cũng quay về đây.
Dễ nhầm: “Trung đạo” ở đây không phải nghĩa “ba phải”, chọn mức trung bình, mà là con đường thực hành đúng đắn tránh hai lối cực đoan. “Chuyển pháp luân” cũng không chỉ là một sự kiện duy nhất; về sau dùng để chỉ chung việc thuyết giảng giáo pháp.