Kinh Báo Hiếu Phụ Mẫu Ân Trọng
Bản kinh nói về công ơn sâu nặng của cha mẹ và bổn phận báo hiếu, thường tụng trong mùa Vu Lan.
Kinh Báo Hiếu Phụ Mẫu Ân Trọng (thường gọi tắt là Kinh Báo Hiếu) là một bản kinh được tụng đọc rất phổ biến trong Phật giáo Việt Nam, đặc biệt vào dịp Vu Lan tháng Bảy âm lịch — mùa báo hiếu. Nội dung kinh diễn tả một cách thấm thía công ơn trời biển của cha mẹ và nhắc nhở bổn phận đền đáp của con cái.
Gốc từ: “báo hiếu” 報孝 là đền đáp công ơn hiếu dưỡng; “phụ mẫu” 父母 là cha mẹ; “ân trọng” 恩重 là ơn nặng. Tên kinh nghĩa là “kinh nói về ơn nặng của cha mẹ và việc báo hiếu”.
Kinh thường nêu nhiều ân đức cụ thể của cha mẹ, nhất là người mẹ: mang thai cưu mang, sinh nở chịu khổ, nuôi con nhường khô nằm ướt, lo lắng suốt đời vì con. Từ đó kinh khuyến khích con cái phụng dưỡng cha mẹ, hướng cha mẹ về điều lành, và tu tập hồi hướng phước báo cho cha mẹ. Tinh thần hiếu đạo trong kinh hòa quyện đẹp đẽ với truyền thống “uống nước nhớ nguồn” của người Việt.
Liên hệ: kinh này thường được tụng cùng tinh thần câu chuyện ngài Mục Kiền Liên cứu mẹ trong Kinh Vu Lan, làm nổi bật chủ đề báo hiếu trong đạo Phật.
Dễ nhầm: đừng đồng nhất Kinh Báo Hiếu với Kinh Vu Lan — đây là hai bản khác nhau dù cùng chủ đề hiếu đạo và thường được tụng chung mùa Vu Lan. Báo hiếu theo tinh thần đạo Phật không chỉ là vật chất, mà cao nhất là giúp cha mẹ hiểu đạo, sống thiện và an lạc.