Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Khánh

Một loại pháp khí gõ phát tiếng, dùng để báo hiệu và giữ nhịp trong sinh hoạt nơi chùa.

Khánh là một loại pháp khí (dụng cụ dùng trong nghi lễ Phật giáo) làm bằng kim loại hoặc đá, khi gõ phát ra âm thanh trong trẻo, dùng để báo hiệu, giữ nhịp và điều phối các hoạt động trong thiền môn. Khánh hiện diện trong cả nghi lễ trang nghiêm lẫn sinh hoạt thường ngày của chùa.

Gốc từ: “Khánh” (磬) trong Hán ngữ vốn chỉ một nhạc khí cổ bằng đá hoặc đồng treo lên để gõ; khi vào chùa, nó trở thành pháp khí báo hiệu.

Trong thiền môn, khánh có nhiều hình dạng và kích thước. Loại khánh nhỏ cầm tay (dẫn khánh) thường được vị duy-na dùng để điều khiển đại chúng trong lúc tụng niệm: báo hiệu lúc đứng, quỳ, lạy, chuyển đoạn. Tiếng khánh cùng với tiếng chuông, mõ, trống tạo thành hệ thống âm thanh quy củ, giúp đại chúng hành lễ nhịp nhàng và nhiếp tâm. Âm thanh thanh thoát của khánh cũng nhắc người nghe trở về với chánh niệm.

Ví dụ: Trong một thời tụng kinh, mỗi khi cần đại chúng đồng loạt lễ lạy hay chuyển bài, vị chủ lễ gõ khánh làm hiệu.

Dễ nhầm: Khánh dễ bị gọi lẫn với chuông vì cùng là pháp khí phát tiếng, nhưng chúng khác nhau về hình dạng, âm sắc và chức năng. Khánh cũng không phải chỉ để “trang trí” hay tạo không khí, mà có vai trò thực dụng trong việc điều hành nghi lễ.

Thuật ngữ liên quan