Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Hồi hướng Bồ-đề

Sanskrit: bodhi-pariṇāmanā

Việc đem công đức tu tập gửi gắm về mục tiêu giác ngộ tối thượng thay vì hưởng phước riêng mình.

Hồi hướng Bồ-đề là việc đem tất cả căn lành, công đức đã gieo trồng qua tu tập, bố thí, trì giới… hướng về quả vị Vô thượng Bồ-đề (giác ngộ viên mãn), thay vì mong cầu phước báo nhỏ hẹp cho riêng mình. Đây là một trong ba thứ hồi hướng của Bồ-tát, bên cạnh hồi hướng cho chúng sinh và hồi hướng về thật tế (chân như).

Gốc từ: “Hồi hướng” (回向): “hồi” là xoay chuyển, “hướng” là nhắm đến - nghĩa là xoay công đức về một mục tiêu. “Bồ-đề” phiên âm Sanskrit bodhi, nghĩa là “sự giác ngộ, tỉnh thức”. Sanskrit pariṇāmanā chỉ hành vi chuyển hướng, hồi hướng.

Trong tinh thần Đại thừa, hồi hướng Bồ-đề thể hiện tâm Bồ-đề rộng lớn: hành giả không tu để cầu an lạc cá nhân, mà nguyện thành tựu giác ngộ để cứu độ muôn loài. Nhờ hồi hướng, một thiện nghiệp hữu hạn được “chuyển hoá” mục tiêu, gắn liền với chí nguyện thành Phật, nên công đức trở nên rộng lớn và bền vững hơn.

Trong thực hành: Cuối mỗi thời khoá tụng niệm, hành giả thường đọc lời hồi hướng, nguyện đem công đức ấy hướng về đạo quả Bồ-đề và lợi lạc tất cả chúng sinh.

Dễ nhầm: Hồi hướng không có nghĩa là “cho đi thì mình hết phước”. Theo giáo lý, tâm hồi hướng rộng lớn càng khiến công đức tăng trưởng; điều thay đổi là mục đích của công đức, hướng về giác ngộ thay vì phước hữu lậu.

Thuật ngữ liên quan