Gieo nhân nào gặt quả nấy
Việc làm thiện hay ác hôm nay sẽ đưa đến kết quả tương xứng về sau, không sai chạy.
Gieo nhân nào gặt quả nấy là cách diễn đạt dân gian, mộc mạc của giáo lý nhân quả trong đạo Phật: hễ tạo nhân lành thì hưởng quả lành, gây nhân ác thì chịu quả ác, đúng như người nông dân gieo hạt nào thì mọc lên cây ấy.
Gốc từ: Câu thành ngữ mượn hình ảnh nhà nông: gieo là gieo hạt, trồng cấy (tức tạo nhân), gặt là thu hoạch (tức nhận quả). Gieo giống nào sẽ gặt đúng giống ấy, không thể gieo đậu mà hái dưa.
Đây là cách phổ thông hóa luật nhân quả nghiệp báo. Trong giáo lý, mỗi hành động (nghiệp) qua thân, khẩu, ý đều để lại một sức mạnh chi phối tương lai. Quả không nhất thiết tới ngay: có khi trổ trong đời này, có khi sang đời sau, tùy đủ duyên mà chín. Hiểu rõ điều này, người Phật tử dè dặt trong từng lời nói, việc làm, và biết tự chịu trách nhiệm về cuộc đời mình thay vì oán trách hoàn cảnh.
Ví dụ: Người thường nói lời hung dữ, gieo oán với mọi người, dần dần sẽ sống trong môi trường đầy thù nghịch; ngược lại, người gieo lời ái ngữ và lòng tốt thì gặt được sự quý mến, giúp đỡ.
Dễ nhầm: Nhiều người hiểu nhân quả một cách máy móc, kiểu “làm việc tốt nhỏ phải được đền đáp ngay”. Thật ra quả báo còn phụ thuộc vào duyên và vô số nhân khác đan xen; chưa thấy quả không có nghĩa là không có quả. Cũng không nên dùng nhân quả để khinh chê người gặp hoạn nạn, vì ta không thể biết hết nhân duyên của họ.