Giải hạ
Pāli: pavāraṇā
Nghi thức và thời điểm khép lại ba tháng an cư mùa mưa của chư Tăng, gắn với việc tính tuổi hạ.
Giải hạ là nghi thức kết thúc ba tháng an cư kiết hạ (mùa an cư trong mùa mưa). Khi mãn hạ, chư Tăng ra hạ (giải hạ), và mỗi vị được tính thêm một tuổi hạ (hạ lạp) — đơn vị đo thâm niên tu hành tính theo số mùa an cư đã trải qua, chứ không theo tuổi đời.
Gốc từ: “Giải” là cởi, mở ra, kết thúc; “hạ” là mùa hạ (an cư mùa mưa). “Giải hạ” tức mãn kỳ an cư, đối lại với “kiết hạ” (kết giới vào hạ).
An cư là truyền thống do Đức Phật chế định: trong ba tháng mưa, chư Tăng dừng du hành, tập trung một trú xứ để chuyên tu, đồng thời tránh giẫm hại côn trùng cây cỏ đang sinh sôi. Đến ngày mãn hạ, Tăng đoàn cử hành lễ Tự tứ (pavāraṇā) — mỗi vị thỉnh cầu chúng Tăng chỉ ra lỗi lầm của mình nếu thấy, nghe hoặc nghi, trên tinh thần thanh tịnh và sách tấn lẫn nhau. Sau đó mới chính thức giải hạ.
Liên hệ: Tuổi hạ tính từ các mùa an cư là cơ sở để sắp xếp thứ bậc lớn nhỏ trong Tăng đoàn (giới lạp), chứ không dựa vào tuổi tác thế gian.
Dễ nhầm: Giải hạ không có nghĩa là “xong việc tu, nghỉ ngơi”. Đó chỉ là khép lại một kỳ an cư; tinh thần tu tập vẫn tiếp tục. Cũng đừng lẫn “tuổi hạ” với tuổi đời — một vị trẻ tuổi đời vẫn có thể nhiều hạ lạp hơn nếu xuất gia sớm và an cư đều đặn.