Dược Thượng Bồ Tát
Sanskrit: Bhaiṣajyasamudgata
Vị Bồ Tát phát nguyện dùng thuốc cứu chữa bệnh khổ chúng sinh, là em của Dược Vương Bồ Tát.
Dược Thượng Bồ Tát là một vị Bồ Tát trong Phật giáo Đại thừa, cùng với người anh là Dược Vương Bồ Tát, đã phát đại nguyện dùng các phương thuốc để cứu chữa bệnh tật và khổ đau của chúng sinh. Hai anh em thường được nhắc đến và thờ tự song đôi.
Gốc từ: Dược là thuốc, dược phẩm; thượng là cao, bậc trên. Tên Sanskrit Bhaiṣajya-samudgata: bhaiṣajya nghĩa là thuốc men, chữa bệnh; samudgata có nghĩa “vươn lên, trỗi dậy”. Ghép lại chỉ vị Bồ Tát hưng khởi sự nghiệp y dược cứu đời.
Theo kinh điển, trong tiền kiếp hai anh em từng cúng dường thuốc thang cho chư Tăng và chúng sinh, nhờ công đức ấy mà phát tâm Bồ-đề, nguyện đời đời làm lương y cứu khổ. Hình ảnh Dược Vương và Dược Thượng biểu trưng cho hạnh nguyện chữa lành cả hai loại bệnh: bệnh nơi thân và bệnh phiền não nơi tâm. Các ngài thường được nêu danh trong nghi thức tụng niệm cầu an, cầu lành bệnh.
Dễ nhầm: Cần phân biệt Dược Thượng Bồ Tát với Phật Dược Sư (Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai). Dược Sư là một vị Phật, giáo chủ cõi Tịnh Lưu Ly ở phương Đông; còn Dược Vương, Dược Thượng là hai vị Bồ Tát. Tuy cùng mang chủ đề chữa bệnh cứu khổ, các ngài là những nhân vật khác nhau, không nên gộp làm một.