Đốn ngộ
Sự giác ngộ tức thì, bừng sáng ngay trong khoảnh khắc, đặc trưng của Thiền tông.
Đốn ngộ là sự giác ngộ bừng sáng tức thì, trái với “tiệm ngộ” (giác ngộ dần dần qua từng bước). Thiền tông nhấn mạnh rằng bản tâm trong sáng vốn sẵn nơi mỗi người, nên trong một khoảnh khắc đủ duyên, người tu có thể trực nhận ra nó, như tỉnh giấc khỏi cơn mê.
Gốc từ: “đốn” (頓) nghĩa là tức khắc, một lúc, không dần dần; “ngộ” (悟) là chợt hiểu ra, bừng tỉnh, nhận biết. Vậy đốn ngộ nghĩa đen là “chợt nhận ra trong một khoảnh khắc”, đặt đối lại với “tiệm” (漸 — dần dần) trong tiệm ngộ.
Ý niệm đốn ngộ gắn liền với cái thấy về Phật tánh — bản tâm giác ngộ vốn có sẵn nơi mỗi chúng sinh — và là nét đặc trưng của Thiền tông, nhất là dòng Thiền phương Nam. Tuy nói “tức thì”, đốn ngộ thường vẫn đến sau một quá trình dụng công lâu dài, giống như nước sôi cần đủ thời gian đun mới bùng lên.
Ví dụ: người mới học không cần mong cầu “ngộ” gấp, mà nên kiên trì thực tập; sự bừng sáng, nếu có, sẽ tự đến đúng lúc — như trái chín rụng khi đã đủ ngày.
Dễ nhầm: “đốn” nói về khoảnh khắc nhận ra, chứ không phải nói rằng tu hành có thể đốt cháy giai đoạn hay khỏi cần công phu. Càng không nên xem đốn ngộ như một trải nghiệm ly kỳ để truy cầu — chính lòng mong cầu nóng vội lại là chướng ngại. Tinh thần lành mạnh là cứ thực tập chân thật mỗi ngày, buông sự đắc thất, để mọi việc diễn ra tự nhiên.