Độc ảnh cảnh
Loại cảnh chỉ là hình bóng do ý thức tự vẽ ra, không có thực thể bên ngoài làm chỗ nương.
Độc ảnh cảnh là một trong ba loại cảnh (tam loại cảnh) mà Duy thức học phân tích về đối tượng nhận thức. Đây là loại cảnh chỉ thuần là bóng dáng do ý thức tự biến hiện, không có một “bản chất” (thực thể) bên ngoài tương ứng để làm chỗ nương — như khi ta tưởng tượng ra lông rùa, sừng thỏ, những thứ vốn không hề tồn tại.
Gốc từ: “Độc” (獨) là riêng một mình; “ảnh” (影) là bóng, hình ảnh; “cảnh” (境) là đối tượng được nhận biết. Ghép lại: “cảnh chỉ là cái bóng đơn độc”, tức ảnh tượng do tâm tự dựng, không có gì thật bên ngoài.
Ba loại cảnh trong Duy thức gồm: tánh cảnh (cảnh có thực chất, do trực tiếp duyên vào vật như mắt thấy sắc), đới chất cảnh (cảnh nương vào vật thật nhưng đã pha thêm sự suy diễn của tâm) và độc ảnh cảnh (cảnh hoàn toàn do tâm tưởng tượng). Hiểu phân loại này giúp thấy rõ tâm thức tham gia bao nhiêu vào việc “tạo ra” thế giới ta kinh nghiệm. Độc ảnh cảnh cho thấy ý thức có thể dệt nên những đối tượng không thật, từ đó cảnh tỉnh người tu về sức mạnh của vọng tưởng.
Ví dụ: Khi ta hồi tưởng một con rồng, hình dung một thành phố trong mơ, hay lo sợ về điều chưa từng xảy ra — những “cảnh” ấy đều là độc ảnh cảnh: rõ ràng trong tâm nhưng không có vật thật nào ở ngoài.
Dễ nhầm: Nói “do tâm biến” không có nghĩa các cảnh khác đều là hư vô tùy thích; Duy thức vẫn phân biệt cảnh có chất và cảnh không chất. Độc ảnh cảnh chỉ là một loại trong ba, dùng để nhận diện những đối tượng thuần tưởng tượng.