Đản sinh
Sự ra đời của bậc sẽ thành Phật, một dấu mốc thiêng liêng được Phật tử khắp nơi tưởng niệm hằng năm.
Đản sinh chỉ sự kiện Thái tử Tất Đạt Đa chào đời tại vườn Lâm Tỳ Ni (Lumbinī), khi hoàng hậu Ma Da trên đường về quê ngoại dừng nghỉ dưới cội cây vô ưu. Đây được xem là sự khởi đầu của một đời người sẽ thành tựu quả vị Chánh Đẳng Giác, đem ánh sáng giải thoát cho thế gian.
Gốc từ: “Đản” (誕) nghĩa là sinh ra, ra đời (thường dùng trang trọng cho bậc tôn quý); “sinh” (生) là sống, nảy sinh. “Đản sinh” do đó hàm ý sự ra đời tôn kính của một bậc vĩ nhân.
Trong truyền thống, đản sinh là một trong tám tướng thành đạo (bát tướng) ghi dấu cuộc đời Đức Phật, bên cạnh nhập thai, xuất gia, thành đạo, chuyển pháp luân, nhập Niết-bàn… Ngày kỷ niệm đản sinh, ở các nước Bắc truyền thường gắn với lễ Phật đản, được tổ chức trang nghiêm với nghi thức tắm Phật, biểu trưng cho việc gột rửa tâm ý.
Ví dụ: Hình tượng quen thuộc trong lễ tắm Phật là tôn tượng hài đồng một tay chỉ trời, một tay chỉ đất, gợi nhắc tinh thần tự giác và phẩm giá của con đường tỉnh thức.
Dễ nhầm: Nhiều người đồng nhất “đản sinh” với chính ngày lễ Phật đản; thực ra đản sinh là sự kiện ra đời, còn Phật đản là ngày lễ tưởng niệm sự kiện ấy. Ngày tháng cụ thể theo các truyền thống lịch khác nhau nên không thống nhất.