Chùa Một Cột
Ngôi chùa nhỏ độc đáo bậc nhất của kiến trúc Phật giáo Việt Nam, biểu tượng văn hóa của thủ đô.
Chùa Một Cột là ngôi chùa nổi tiếng ở Thăng Long (Hà Nội ngày nay), được dựng dưới thời nhà Lý, vốn có tên chữ là Diên Hựu (kéo dài phúc lành). Công trình đặc sắc ở chỗ ngôi điện thờ nhỏ tựa trên một cột trụ vươn lên từ mặt hồ, tạo dáng như một đóa hoa sen nở giữa nước.
Gốc từ: “Một Cột” là tên dân gian, mô tả trực tiếp kết cấu chỉ có một cột chống đỡ; tên chữ Diên Hựu nghĩa là “phúc lành dài lâu”, hàm ý cầu an và kéo dài tuổi thọ.
Về ý nghĩa biểu tượng, kiến trúc đóa sen vươn lên từ bùn nước gợi tinh thần thanh tịnh giữa cõi trần của đạo Phật: tâm giác ngộ nảy nở ngay trong đời sống ô trược mà không nhiễm. Chùa thờ Bồ-tát Quán Thế Âm, gắn với tín ngưỡng cầu phúc, cầu con và lòng từ bi cứu khổ phổ biến trong dân gian Việt Nam thời Lý — giai đoạn Phật giáo hưng thịnh và gắn bó mật thiết với triều đình.
Ví dụ: Truyền thuyết kể vua nhà Lý nằm mộng thấy Bồ-tát Quán Thế Âm ngồi trên tòa sen đưa tay dắt vua lên; tỉnh dậy, vua cho dựng ngôi chùa hình hoa sen trên cột để ghi lại điềm lành, từ đó thành biểu tượng cầu phúc.
Dễ nhầm: Ngôi chùa hiện nay đã được trùng tu, tái dựng nhiều lần nên không còn nguyên vẹn công trình thời Lý. Cũng nên hiểu rằng “Chùa Một Cột” chỉ ngôi điện nhỏ trên cột, nằm trong quần thể chùa Diên Hựu rộng hơn, chứ không phải toàn bộ khu chùa chỉ có một kiến trúc duy nhất.