Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Cận hành định

Pāli: upacāra-samādhi

Mức độ định kề bên trạng thái nhập định trọn vẹn, khi các chướng ngại tâm lý đã lắng dịu nhưng tâm chưa hoàn toàn an trú.

Cận hành định là một mức độ định trong tiến trình hành thiền chỉ, ở giai đoạn kề cận trạng thái an chỉ (nhập định trọn vẹn) nhưng chưa thật sự bước hẳn vào đó. Khi đạt mức này, tâm đã khá ổn định, các triền cái tạm lắng xuống, song sự an trú còn chưa kiên cố và dễ dao động.

Gốc từ: Pāli upacāra nghĩa là “lân cận, vùng phụ cận, sự tiếp cận”; samādhi là “định, sự gom tâm” — cả cụm nghĩa “định ở vùng kề cận”, tức ngưỡng cửa của an chỉ định.

Trong giáo lý thiền định, người ta thường phân ba mức: sát na định (định trong từng khoảnh khắc), cận hành định, và an chỉ định (appanā, định sâu khi nhập các tầng thiền). Cận hành định là chặng chuyển tiếp quan trọng: tại đây năm triền cái (tham dục, sân, hôn trầm, trạo cử, nghi) đã được chế ngự tạm thời và “tợ tướng” của đề mục có thể xuất hiện rõ. Nếu tiếp tục an trú và làm sung mãn, hành giả có thể bước vào an chỉ định.

Ví dụ: Khi niệm hơi thở mà tâm đã yên, ít tạp niệm, ảnh tượng đề mục sáng rõ nhưng vẫn còn thoáng lay động — đó là dấu hiệu gần với cận hành định.

Dễ nhầm: Cận hành định chưa phải là chứng thiền (sơ thiền, nhị thiền…). Đạt cận hành định là điều đáng quý nhưng vẫn ở ngưỡng cửa; nhầm nó với việc đã nhập định sâu sẽ dễ tự mãn.

Thuật ngữ liên quan