Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Bất Hưu Tức Bồ Tát

Sanskrit: Aniksiptadhura

Vị Bồ Tát xuất hiện trong kinh Pháp Hoa, tiêu biểu cho hạnh cứu độ chúng sinh không bao giờ ngừng nghỉ.

Bất Hưu Tức Bồ Tát là một vị Bồ Tát được nhắc đến trong kinh Pháp Hoa, danh hiệu của ngài mang ý nghĩa biểu trưng cho hạnh nguyện độ sinh không hề ngơi nghỉ. Trong các pháp hội Đại thừa, nhiều Bồ Tát mang danh hiệu nói lên một đức tính hay hạnh nguyện đặc trưng; “Bất Hưu Tức” chính là sự bền bỉ, liên tục dấn thân vì lợi ích chúng sinh.

Gốc từ: “Bất” (不) là không; “hưu tức” (休息) là nghỉ ngơi, dừng lại. “Bất hưu tức” nghĩa là “không nghỉ ngơi”, diễn tả tinh thần làm việc đạo không gián đoạn. Tên Phạn ngữ Aniksiptadhura hàm ý “không buông bỏ gánh nặng”, tức không từ bỏ trọng trách cứu độ.

Danh hiệu này phản ánh một phẩm chất cốt lõi của hạnh Bồ Tát: vì đại nguyện độ tận chúng sinh, Bồ Tát không lấy sự an nghỉ của riêng mình làm đủ, mà tinh tấn không mỏi mệt qua vô lượng thời gian. Đây là tinh thần được đề cao trong Đại thừa, nơi lý tưởng giải thoát luôn gắn liền với việc dẫn dắt muôn loài cùng vượt qua biển khổ.

Liên hệ: Hạnh “không nghỉ” của ngài hô ứng với đại nguyện của các Bồ Tát lớn như Địa Tạng (độ tận chúng sinh trong địa ngục) và Phổ Hiền (hạnh nguyện rộng lớn không cùng tận).

Dễ nhầm: Vì danh hiệu mang tính biểu trưng, người đọc dễ xem đây là một nhân vật lịch sử có tiểu sử chi tiết. Thực ra trong kinh điển Đại thừa, nhiều danh hiệu Bồ Tát trước hết là biểu tượng cho một đức hạnh, nhằm khơi gợi và khích lệ người tu noi theo, hơn là một ghi chép tiểu sử thông thường.

Thuật ngữ liên quan