Bát bất trung đạo
Tám phủ định trứ danh của Bồ Tát Long Thọ, dùng để phá chấp và hiển bày con đường trung đạo của tánh không.
Bát bất trung đạo là tám phủ định trứ danh mở đầu bộ Trung Quán Luận của Bồ Tát Long Thọ (Nāgārjuna), nhằm phá vỡ mọi kiến chấp cực đoan và hiển bày trung đạo của tánh không. Tám “bất” (không) đó là: không sinh không diệt, không thường không đoạn, không một không khác, không đến không đi.
Gốc từ: “Bát” là tám; “bất” là không, chẳng phải; “trung đạo” là con đường ở giữa, lìa hai cực đoan. Tám lần phủ định được dùng để phủ nhận mọi cách định danh cố định về thực tại.
Ý nghĩa cốt lõi: các pháp do duyên khởi mà có, nên không có tự tánh độc lập. Vì vậy không thể nói chúng thật sự sinh hay diệt, thường còn hay đoạn dứt, là một hay khác, có đến hay có đi một cách rốt ráo. Bốn cặp phủ định này nhắm phá bốn loại biên kiến mà người đời thường rơi vào. Khi tám biên kiến bị phủ nhận, cái còn lại không phải một “đáp án” thứ chín, mà là sự buông bặt mọi hý luận — đó chính là trung đạo.
Liên hệ: Bát bất là tuyên ngôn nền tảng của học phái Trung quán (Trung đạo tông), khai triển sâu xa nghĩa “duyên khởi tức tánh không” của Đại thừa.
Dễ nhầm: “Không sinh không diệt” không có nghĩa là chủ trương hư vô (mọi thứ chẳng có gì cả), cũng không phải khẳng định có một thực thể bất sinh bất diệt. Đó là cách phủ định lối chấp vào sinh – diệt như những biến cố có tự tánh; trung đạo là lìa cả có lẫn không, không kẹt vào bên nào.