Bạch Phạn Vương
Pāli: Suddhodana-anuja · Sanskrit: Śuklodana
Một người chú ruột của Đức Phật, thân sinh của hai nhân vật nổi bật trong Tăng đoàn.
Bạch Phạn Vương là một vương tử dòng họ Thích Ca, em của vua Tịnh Phạn và do đó là thúc phụ (chú ruột) của Đức Phật. Ngài thuộc thế hệ các vương huynh đệ cai quản tiểu quốc Ca Tỳ La Vệ.
Gốc từ: Hán dịch theo nghĩa Sanskrit Śuklodana: śukla là “trắng, trong sạch”, odana là “cơm, lúa gạo” - dịch nghĩa thành “Bạch Phạn” (cơm trắng), song hành với tên vua cha “Tịnh Phạn” (Śuddhodana, cơm sạch), theo phong cách đặt tên của vương tộc Thích Ca.
Vị trí của Bạch Phạn Vương đáng chú ý vì Ngài là thân sinh của hai nhân vật quan trọng: A Nan (Ānanda) - vị thị giả thân cận và được mệnh danh đa văn đệ nhất của Đức Phật, và Đề Bà Đạt Đa (Devadatta) - người về sau gây chia rẽ Tăng đoàn. Điều này cho thấy quan hệ huyết thống gần gũi giữa Đức Phật và nhiều thành viên cốt cán trong giáo đoàn buổi đầu.
Ví dụ: Khi Đức Phật trở về Ca Tỳ La Vệ hoá độ thân tộc, nhiều vương tử trong họ Thích Ca, gồm cả con của Bạch Phạn Vương, đã phát tâm xuất gia theo Ngài.
Dễ nhầm: Các tên “Tịnh Phạn”, “Bạch Phạn”, “Hộc Phạn”, “Cam Lộ Phạn” đều là anh em trong vương tộc và dễ lẫn lộn. Bạch Phạn Vương là chú của Phật, không phải cha; cha của Đức Phật là vua Tịnh Phạn.