Bạch hào
Pāli: uṇṇā · Sanskrit: ūrṇā
Sợi lông trắng xoáy giữa hai chân mày của Phật, phóng hào quang, là một trong ba mươi hai tướng tốt.
Bạch hào là sợi lông trắng xoáy tròn nằm giữa hai chân mày của Đức Phật, được mô tả là mềm mại, trắng sáng và có thể phóng ra hào quang chiếu khắp các cõi. Đây là một trong ba mươi hai tướng tốt (tam thập nhị tướng) của bậc đại nhân, thường được thể hiện trên các tượng Phật bằng một chấm tròn hoặc viên ngọc ở giữa trán.
Gốc từ: “Bạch” là trắng; “hào” là sợi lông nhỏ. Tên Sanskrit ūrṇā (Pāli uṇṇā) chỉ sợi lông giữa hai chân mày. Trong nghệ thuật, điểm này còn được gọi là “bạch hào tướng”.
Về ý nghĩa, ba mươi hai tướng tốt là những đặc điểm thân tướng trang nghiêm tương truyền có nơi bậc Chuyển luân thánh vương và Đức Phật, được xem là kết quả của vô lượng công đức tích lũy qua nhiều đời. Bạch hào tướng đặc biệt được nhắc nhiều trong kinh điển Đại thừa, nơi ánh sáng phát ra từ bạch hào của Phật thường mở đầu cho một thời thuyết pháp quan trọng, soi chiếu vô số thế giới.
Ví dụ: Trong phần mở đầu Kinh Pháp Hoa, Đức Phật phóng ánh sáng từ tướng bạch hào chiếu khắp các cõi, làm hiện rõ vô số thế giới — một cảnh tượng báo hiệu pháp lớn sắp được tuyên thuyết.
Dễ nhầm: Nhiều người nhìn chấm tròn giữa trán tượng Phật rồi tưởng đó là “con mắt thứ ba” hay một biểu tượng huyền bí. Thực ra đó là tướng bạch hào — sợi lông trắng giữa chân mày — chứ không phải con mắt. Cũng cần phân biệt bạch hào với nhục kế (cục thịt nhô lên trên đỉnh đầu), một tướng tốt khác.