Y báo - Chánh báo
Hai phần quả báo do nghiệp tạo: chánh báo là thân tâm chính mình, y báo là hoàn cảnh và môi trường sống quanh ta.
Y báo và chánh báo là cặp khái niệm chỉ hai mặt của quả báo mà mỗi chúng sinh nhận lấy do nghiệp đời trước và đời này tạo ra. Chánh báo là quả báo “chính” — tức bản thân thân thể, tâm thức, hoàn cảnh sinh ra của mỗi người. Y báo là quả báo “nương theo” — tức môi trường, đất nước, nhà cửa, thiên nhiên, hoàn cảnh sống bao quanh cái chánh báo ấy.
Gốc từ: “Báo” (報) là quả báo, đáp trả. “Chánh” (正) là chính yếu; “y” (依) là nương tựa, dựa vào. Chánh báo là cái thân chính ta thọ nhận; y báo là cái thế giới ta nương vào để sống.
Cặp khái niệm này cho thấy con người và hoàn cảnh không tách rời, mà cùng là kết quả của nghiệp. Nó cũng giải thích vì sao kinh thường mô tả cõi Tịnh độ trang nghiêm: vì tâm chư Phật, Bồ tát thanh tịnh (chánh báo đẹp) nên cảnh giới quanh các Ngài cũng đẹp (y báo đẹp). Khi nhiều người cùng tạo nghiệp giống nhau, hình thành cộng nghiệp tạo nên y báo chung của một cộng đồng.
Ví dụ: Cùng một thành phố, người có nội tâm an, biết tu tâm thường thấy nơi ở dễ chịu; người tâm loạn động thấy đâu cũng phiền. Phần lớn khác biệt nằm ở chánh báo (tâm) tác động lên cảm nhận y báo (cảnh).
Dễ nhầm: Nhiều người tưởng chỉ cần đổi hoàn cảnh (y báo) là hết khổ. Phật giáo nhấn mạnh chuyển hoá chánh báo — tức tâm và hành nghiệp — thì y báo cũng dần chuyển theo, vì gốc nằm ở tâm.