Tuệ tương quan nhân quả
Pāli: paccayapariggaha ñāṇa
Tầng tuệ minh sát thấy rõ thân tâm khởi lên do nhân duyên chứ không do tình cờ hay một đấng tạo hóa.
Tuệ tương quan nhân quả là một tầng tuệ minh sát (vipassanā) trong tiến trình tu tuệ theo truyền thống Nam truyền. Ở tầng tuệ này, hành giả trực tiếp thấy rõ rằng danh sắc (thân và tâm) sinh khởi đều do nhân duyên, chứ không phải xuất hiện một cách ngẫu nhiên, vô cớ, cũng không do một đấng sáng tạo nào tạo ra.
Gốc từ: Pāli paccaya-pariggaha ñāṇa: paccaya là duyên, điều kiện; pariggaha là nắm bắt, phân định; ñāṇa là tuệ, trí. Nghĩa là “tuệ phân định/nắm bắt các duyên”, tức tuệ thấy rõ điều kiện sinh khởi của danh sắc.
Trong các tầng tuệ minh sát, tầng này thường tiếp nối ngay sau tuệ phân biệt danh sắc. Sau khi đã tách bạch được đâu là thân, đâu là tâm, hành giả tiến thêm một bước: thấy mỗi hiện tượng đều có nhân duyên làm điều kiện cho nó. Ví dụ ý muốn co tay (nhân) làm duyên cho động tác co tay (quả); căn, trần, thức gặp nhau làm duyên cho cảm giác sinh. Tuệ này là sự thân chứng cụ thể của lý duyên khởi, giúp dứt trừ các tà kiến về một cái ngã thường hằng hay một nguyên nhân đầu tiên siêu hình.
Trong thực hành: Hành giả không suy luận về nhân quả như một lý thuyết, mà quan sát ngay trên thân tâm đang vận hành: thấy rõ cái này khởi vì cái kia có mặt, cái kia mất thì cái này cũng theo đó mà diệt.
Dễ nhầm: Đây là tuệ chứng nghiệm trực tiếp qua thiền quán, không phải kiến thức lý thuyết về luật nhân quả. Hiểu nhân quả bằng tư duy thì hữu ích, nhưng chưa phải là tầng tuệ minh sát thực thụ này.