Thọ
Pāli: vedanā
Cảm giác dễ chịu, khó chịu hoặc trung tính khởi lên khi tiếp xúc; uẩn thứ hai.
Thọ là cảm giác khởi lên mỗi khi giác quan tiếp xúc với một đối tượng, thường được chia làm ba loại: dễ chịu, khó chịu và trung tính. Đây là uẩn thứ hai trong ngũ uẩn, đứng ngay sau sắc (thân).
Gốc từ: chữ Pāli là vedanā, từ gốc vid- nghĩa là “cảm nhận, biết tới” — nên vedanā chỉ thuần cái “cảm nhận” sinh ra khi tiếp xúc, chưa phải là cảm xúc phức tạp về sau. Chữ Hán–Việt “thọ” có nghĩa “nhận lấy, tiếp nhận”, đúng với việc tâm tiếp nhận một cảm giác từ sự xúc chạm.
Thọ rất đáng để quan sát, vì ta thường phản ứng theo nó mà không hay biết: thấy dễ chịu thì muốn níu giữ, thấy khó chịu thì muốn xua đuổi. Ví dụ: một lời khen tạo cảm giác vui (thọ dễ chịu), một lời chê gây khó chịu — nếu nhận ra cảm giác chỉ là cảm giác, ta sẽ bớt bị nó cuốn đi và tâm an hơn.
Quán sát thọ là một mắt xích quan trọng trong duyên khởi: từ cảm giác dễ chịu thường nảy sinh tham ái, từ khó chịu nảy sinh chán ghét, và chính chỗ này nuôi lớn khổ đau (mắt xích thọ dẫn tới ái trong thập nhị nhân duyên). Nếu ta dừng lại ngay tại thọ — chỉ ghi nhận “đang có cảm giác dễ chịu/khó chịu” mà chưa vội phản ứng — thì có một khoảng lặng quý giá để chọn cách đáp lại sáng suốt hơn, thay vì bị cảm xúc lôi đi. Đây cũng là lý do nhiều pháp thiền rất chú trọng việc theo dõi cảm thọ.