Thất giác chi
Pāli: satta bojjhaṅga
Bảy yếu tố dẫn tới giác ngộ: niệm, trạch pháp, tinh tấn, hỷ, khinh an, định và xả.
Thất giác chi là bảy yếu tố tâm cần được nuôi dưỡng để tiến tới giác ngộ: niệm (tỉnh thức, nhớ rõ hiện tại), trạch pháp (suy xét, chọn lọc điều đúng), tinh tấn (siêng năng đúng hướng), hỷ (niềm vui trong tu tập), khinh an (sự nhẹ nhàng thư thái), định (tâm an trú vững vàng) và xả (sự bình thản, quân bình).
Gốc từ: “thất” (七) là bảy; “giác” (覺) là giác ngộ, tỉnh thức; “chi” (支) là nhánh, yếu tố, thành phần — “bảy yếu tố của sự giác ngộ”. Cụm này dịch từ Pāli satta bojjhaṅga (bodhi: giác ngộ + aṅga: chi phần).
Bảy yếu tố này hỗ trợ nhau: chánh niệm làm nền, trí tuệ soi sáng, tinh tấn thúc đẩy, rồi hỷ và khinh an mang lại sự an vui, để cuối cùng tâm đạt định và xả. Chúng phác họa một lộ trình thực tập rõ ràng cho người tu.
Liên hệ: thất giác chi là một trong 37 phẩm trợ đạo, gắn bó mật thiết với Tứ niệm xứ (chánh niệm là cửa vào) và với tiến trình Định–Tuệ. Nó cho thấy giác ngộ không tới bất chợt, mà được vun bồi qua những phẩm tâm có thể rèn luyện.
Trong thực hành: một điểm hay là bảy yếu tố này có thể “điều chỉnh” lẫn nhau tùy trạng thái tâm. Khi tâm uể oải, biếng nhác, ta nuôi thêm trạch pháp, tinh tấn và hỷ để tiếp sức; khi tâm dao động, căng thẳng, ta nghiêng về khinh an, định và xả để lắng dịu. Vì vậy thất giác chi không chỉ là một danh sách để học thuộc, mà là bộ “công cụ” giúp người tu giữ tâm quân bình trên đường thực tập.