Thất bảo
Bảy thứ quý báu thường được kể trong kinh để hình dung sự trang nghiêm của cõi tịnh độ.
Thất bảo là bảy thứ quý báu thường được nêu trong kinh điển: vàng, bạc, lưu ly (một loại đá quý màu xanh biếc), pha lê, xa cừ (vỏ ốc/sò quý màu trắng ngà), xích châu (ngọc đỏ) và mã não. Bảng liệt kê có thể thay đổi đôi chút giữa các bản kinh, nhưng ý nghĩa thì thống nhất.
Gốc từ: “Thất” (七) là bảy, “bảo” (寶) là vật báu, châu báu.
Trong kinh, thất bảo thường được dùng để mô tả sự trang nghiêm của các cõi Phật, đặc biệt là cõi Cực Lạc trong các kinh Tịnh độ — nơi đất bằng vàng, ao bằng bảy báu, lầu các bằng châu ngọc. Cách mô tả này mang tính biểu tượng: vẻ đẹp vật chất tuyệt vời ấy gợi lên phẩm chất thanh tịnh, an vui và viên mãn của tâm giác ngộ, đồng thời khơi dậy niềm hân hoan và chí nguyện tu hành nơi người đọc. Thất bảo cũng tượng trưng cho bảy thứ “của báu” tinh thần trên đường đạo trong một số cách giải thích.
Ví dụ: Khi người ta tả thiên đường hay chốn lý tưởng bằng những hình ảnh lộng lẫy nhất mình biết, đó cũng là cách kinh dùng thất bảo để gợi sự thù thắng vượt ngoài tưởng tượng.
Dễ nhầm: Không nên hiểu thất bảo theo nghĩa Phật giáo đề cao của cải vật chất; đây là ngôn ngữ biểu tượng nhằm diễn tả cái đẹp và sự thanh tịnh siêu việt.