Thành tâm
Tấm lòng chân thật, trọn vẹn kính tín khi lễ Phật, cầu nguyện hay làm việc thiện.
Từ thường dùng để chỉ tấm lòng chân thành, không giả dối, dồn hết sự kính trọng vào việc mình làm — nhất là khi lễ Phật, tụng kinh, cầu nguyện hay làm việc thiện. Người làm việc với “thành tâm” thì không phô trương, không tính toán cầu lợi, mà đặt cả sự thật lòng của mình vào hành động.
Gốc từ: “Thành” (誠) nghĩa là chân thật, không dối; “tâm” (心) là tấm lòng, ý nghĩ. Ghép lại là “tấm lòng chân thật”.
Trong đạo Phật, giá trị của một hành vi không chỉ nằm ở hình thức mà chủ yếu ở tâm phát khởi ra nó. Một nén hương dâng với lòng thành quý hơn mâm cao cỗ đầy dâng cho có lệ. Chính vì vậy, thành tâm gắn liền với tác ý — yếu tố quyết định nghiệp lành hay dữ. Khi tâm thành thật và hướng thiện thì việc cúng dường, bố thí, lễ bái mới thực sự sinh phước.
Ví dụ: Một người nghèo chỉ có thể cúng dường vài cọng rau nhưng dâng với cả tấm lòng, được xem là gieo phước lớn hơn người giàu bố thí nhiều mà tâm khinh mạn.
Liên hệ: Thành tâm là nền của chánh tín và tín tâm vững chắc trong đạo; tâm có thành thì sự tu tập mới không trở thành hình thức rỗng.
Dễ nhầm: Có người nghĩ “thành tâm” là cầu khẩn càng tha thiết thì càng dễ được như ý. Thực ra thành tâm hướng đến sự trong sạch và chân thật của nội tâm, chứ không phải mức độ van xin để đổi lấy điều mong muốn.