Thân nghiệp
Nghiệp tạo ra từ hành động của thân thể.
Thân nghiệp là nghiệp tạo ra qua hành động của thân thể — những việc ta làm bằng tay chân, cử chỉ. Nhà Phật thường nói đến ba cửa tạo nghiệp: thân (việc làm), khẩu (lời nói) và ý (ý nghĩ); thân nghiệp là cửa rõ ràng và dễ thấy nhất.
Gốc từ: “thân” (身) là thân thể; “nghiệp” dịch chữ Phạn karma, vốn có nghĩa gốc là “hành động” có tác ý, sẽ để lại kết quả. “Thân nghiệp” vì thế là hành động (tạo nghiệp) qua thân — phân biệt với khẩu nghiệp (qua lời) và ý nghiệp (qua tâm ý).
Đỡ một cụ già qua đường, chắp tay chào người khác là thân nghiệp lành; còn đánh người hay lấy trộm đồ là thân nghiệp ác. Theo luật nhân quả, mỗi hành động đều gieo một hạt giống tương ứng cho tương lai.
Ví dụ: một cái ôm an ủi đúng lúc có thể nâng đỡ cả một người đang gục ngã — thân nghiệp lành nhỏ bé mà sức lan tỏa lớn. Ngược lại, một hành động bạo lực trong cơn nóng giận có thể để lại hệ quả dài lâu cho cả hai phía.
Dễ nhầm: điều quyết định một thân nghiệp là thiện hay ác không chỉ nằm ở hành động bên ngoài, mà ở tâm ý dẫn dắt nó. Cùng một việc cầm dao, người bác sĩ mổ để cứu người và kẻ ra tay hại người tạo nghiệp khác hẳn nhau, vì động cơ khác nhau. Vì vậy ba cửa thân – khẩu – ý không tách rời: ý là gốc, thân và khẩu là biểu hiện ra ngoài. Giữ việc làm hằng ngày hiền thiện, đồng thời chăm sóc cái tâm đứng sau mỗi hành động, chính là cách nuôi dưỡng nghiệp lành trọn vẹn.