Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Tha lực

Sức gia hộ từ Phật, Bồ tát giúp người tu, đặc biệt nhấn mạnh trong pháp môn Tịnh độ.

Tha lực là sức gia hộ, nâng đỡ đến từ Phật và Bồ tát giúp người tu trên đường tu tập, đặt bên cạnh “tự lực” là nỗ lực của chính mình. Khái niệm này được nhấn mạnh đặc biệt trong pháp môn Tịnh độ, nơi hành giả nương vào nguyện lực của Đức Phật A Di Đà.

Gốc từ: “tha lực” là từ Hán–Việt — tha (cái khác, người khác, không phải mình) và lực (sức mạnh). Gộp lại nghĩa là “sức mạnh đến từ bên ngoài bản thân”, đối lại với tự lực (tự: chính mình) là sức nỗ lực tự thân. Hai chữ tha – tự thường đi thành một cặp để chỉ hai nguồn lực bổ trợ nhau trên đường tu.

Cần hiểu tha lực không phải sự ỷ lại hay xin xỏ để khỏi cần cố gắng. Nó giống như cánh buồm đón gió: thuyền vẫn cần người chèo lái và giữ hướng, nhưng có thêm sức gió thì đi xa hơn. Tự lực và tha lực bổ sung cho nhau, chứ không thay thế việc tự mình tu sửa. Ví dụ: người niệm Phật vừa giữ giới, sống thiện (tự lực), vừa tin tưởng nương vào nguyện lực tiếp dẫn của Phật (tha lực) — hai bên cùng nâng đỡ một lòng thành.

Dễ nhầm: nhiều người tưởng nương tha lực nghĩa là chỉ cần phó thác hết cho Phật, bản thân không cần làm gì. Thật ra ngay cả việc tin sâu, phát nguyện và bền bỉ niệm Phật cũng đã là một sự dụng công, một phần của tự lực. Tha lực không xóa bỏ trách nhiệm của người tu, mà tiếp sức cho lòng thành ấy. Hiểu đúng, tha lực là niềm an ủi và động lực để ta vững tâm, chứ không phải cái cớ để buông lơi sự thực hành mỗi ngày.

Thuật ngữ liên quan