Si
Pāli: moha
Sự mê mờ, thiếu hiểu biết, không thấy rõ sự thật; gốc của tham và sân.
Si (tiếng Pāli moha) là sự mê mờ, thiếu hiểu biết, không thấy rõ sự thật của đời sống. Trong đạo Phật, si là một trong ba độc (tham, sân, si) và được xem là gốc rễ, vì chính sự không sáng suốt làm nảy sinh tham lam và giận dữ.
Gốc từ: chữ Pāli moha nghĩa là “sự mê lầm, hoang mang, u tối”. Chữ Hán–Việt si (癡, có bộ “nạch” chỉ bệnh) nghĩa là “ngu mê, mê muội” — gợi ý si như một thứ bệnh che mờ con mắt nhận thức, khiến ta không thấy đúng sự thật.
Ví dụ: vì không hiểu rằng mọi thứ đều thay đổi, ta bám chặt vào một điều rồi đau khổ khi nó mất đi; vì hiểu lầm một câu nói, ta nổi giận với người vốn không có ác ý. Bớt si tức là nuôi dưỡng trí tuệ, nhìn mọi việc rõ ràng hơn, nhờ đó tham và sân cũng dịu lại.
Vì si là gốc của hai độc kia, nên toàn bộ con đường tu — đặc biệt là phần Tuệ trong Giới–Định–Tuệ — đều hướng tới phá tan si bằng cách thấy rõ vô thường, vô ngã, nhân quả. Si tan thì tham, sân mất chỗ nương.
Dễ nhầm: si không có nghĩa là thiếu thông minh hay kém học vấn. Một người rất giỏi giang, hiểu biết rộng vẫn có thể đầy si nếu không thấy rõ vô thường, vô ngã và quy luật nhân quả nơi chính mình. Si ở đây là cái mê mờ về bản chất đời sống, khiến ta hành xử theo thói quen và ảo tưởng. Vì vậy hóa giải si không phải bằng việc nhồi thêm kiến thức, mà bằng sự quán chiếu, tỉnh thức để thấy mọi việc đúng như nó đang là.