Quả báo
Hệ quả tốt hoặc xấu mà ta nhận lãnh do những việc đã làm.
Quả báo là kết quả ta nhận lãnh do chính những việc mình đã làm, nói và nghĩ trước đó — có thể tốt (thiện báo) hoặc xấu (ác báo). Người thường gieo lòng tử tế dần được mọi người quý mến và sẵn lòng giúp đỡ; người hay gắt gỏng dần khiến người khác xa lánh.
Gốc từ: “quả báo” là từ Hán–Việt — quả (trái, kết quả, ví như hạt gieo xuống thì sinh quả) và báo (đáp lại, hồi đáp). Gộp lại nghĩa là “kết quả đáp lại” của những việc đã gieo, tức phần “quả” trong cặp nhân – quả; còn gọi là “báo ứng”.
Quả báo là cách diễn đạt cụ thể của luật nhân quả và nghiệp: mỗi hành động (nghiệp) đều để lại dấu vết và trổ quả khi đủ duyên. Ví dụ: người kiên nhẫn giúp đỡ đồng nghiệp, đến lúc mình gặp khó cũng được nhiều người sẵn lòng đỡ đần — đó là quả lành chín dần từ nhân lành đã gieo.
Dễ nhầm: quả báo là một mặt của luật nhân quả tự nhiên, không phải sự thưởng phạt của một đấng nào, cũng không phải định mệnh cứng nhắc đã an bài. Vì kết quả do nhân và vô số duyên hợp thành, nên ta hoàn toàn có thể tác động bằng những nhân lành mới ngay từ bây giờ — một người từng vụng về vẫn có thể chuyển đổi đời mình bằng cách sống khác đi. Cũng cần tránh thái độ vô cảm trước nỗi khổ của người khác kiểu “tại họ có quả báo”. Hiểu quả báo đúng đắn là để sống tỉnh thức và có trách nhiệm hơn với hành động hiện tại, đồng thời nuôi lòng từ bi, chứ không phải để sợ hãi hay phán xét.