Phương trượng
Vốn chỉ căn phòng nhỏ của vị trụ trì trong chùa. Về sau, từ này dùng để gọi chính vị trụ trì hay bậc thầy đứng đầu một tự viện.
Phương trượng ban đầu là từ chỉ căn phòng nơi vị trụ trì (vị thầy đứng đầu một ngôi chùa, tự viện) cư ngụ và làm việc. Về sau, theo lối hoán dụ (lấy nơi ở để gọi người ở), từ này được dùng để chỉ chính vị trụ trì hoặc bậc thầy lãnh đạo tinh thần của tự viện.
Gốc từ: “Phương” là vuông; “trượng” là đơn vị đo chiều dài thời xưa (khoảng hơn ba mét). “Phương trượng” nghĩa đen là “căn phòng vuông mỗi bề một trượng” — một không gian nhỏ gọn, đơn sơ.
Cái tên này mang một điển tích đẹp gắn với kinh Duy Ma Cật: tương truyền căn thất nhỏ “vuông một trượng” của trưởng giả Duy Ma Cật tuy bé mà dung chứa được vô số pháp tòa, biểu trưng cho cảnh giới “nhỏ mà bao trùm lớn”, sự rộng lớn không bị giới hạn bởi hình tướng. Hình ảnh ấy về sau gắn với phòng của bậc trụ trì, hàm ý nơi cư trú khiêm tốn nhưng là trung tâm đạo lực của chùa. Trong các thiền lâm, “phương trượng” trở thành cách gọi trang trọng dành cho vị thầy lãnh chúng.
Ví dụ: Khi Phật tử nói “xin được đảnh lễ Hòa thượng phương trượng”, họ đang kính cẩn nhắc đến vị trụ trì — bậc thầy cao nhất của ngôi chùa ấy.
Dễ nhầm: Người mới dễ tưởng “phương trượng” chỉ là một căn phòng. Trong ngữ cảnh thường gặp ngày nay, từ này phần lớn được dùng để chỉ con người — vị trụ trì — chứ không phải nói về kiến trúc.