Pháp hỷ
Pāli: dhammapīti
Niềm hỷ lạc trong sạch khởi lên khi tiếp xúc với Chánh pháp qua nghe pháp, hành thiền hay thể nhập chân lý.
Pháp hỷ là niềm vui thanh tịnh, trong sáng phát sinh từ sự tiếp xúc với Chánh pháp — khi nghe pháp, suy ngẫm giáo lý, hành thiền, hay thể nhập chân lý. Đây là thứ hỷ lạc không nương vào dục lạc thế gian mà nương vào pháp, nên trong sạch và nuôi dưỡng đời sống tâm linh.
Gốc từ: Pāli dhammapīti ghép dhamma (pháp, giáo pháp) và pīti (hỷ, niềm hân hoan phấn khởi). Nghĩa đen là “niềm hỷ đối với pháp” hay “niềm vui do pháp đem lại”.
Về phương diện giáo lý, hỷ (pīti) là một trong năm thiền chi giúp tâm vượt qua các triền cái để vào định; khi tâm hân hoan với pháp, nó dễ an trú, thân tâm khinh an. Pháp hỷ vì thế vừa là dấu hiệu của sự tiến bộ trong tu tập, vừa là động lực nuôi dưỡng tinh tấn. Khác với niềm vui dục lạc dẫn đến tham đắm, pháp hỷ hướng tâm về buông xả, thanh lương và càng làm sâu thêm sự an định. Kinh thường khích lệ hành giả nuôi dưỡng pháp hỷ như nguồn năng lượng lành cho con đường.
Ví dụ: Câu Pháp Cú quen thuộc: “Pháp hỷ đem an lạc, với tâm tư thuần tịnh; người trí thường hoan hỷ với pháp bậc Thánh nhân” — diễn tả niềm vui sâu xa của người sống thuận theo Chánh pháp.
Dễ nhầm: Pháp hỷ là niềm vui lành thiện, nhưng trong thiền sâu, hành giả vẫn cần vượt qua cả hỷ để vào các tầng định cao hơn (từ sơ thiền lên nhị, tam thiền hỷ dần lắng). Vì vậy, dù quý báu, pháp hỷ vẫn là phương tiện trên đường, không phải đích đến cuối cùng; chớ tham đắm ngay cả niềm vui của pháp.