Ngũ căn - Ngũ lực
Năm khả năng tu tập làm nền và làm sức mạnh: tín, tấn, niệm, định và tuệ.
Ngũ căn và Ngũ lực cùng gồm năm yếu tố: tín (niềm tin), tấn (tinh tấn, siêng năng), niệm (chánh niệm, nhớ rõ), định (tâm an tĩnh, tập trung) và tuệ (trí tuệ). Gọi là “căn” khi chúng còn là gốc rễ, nền tảng đang được vun trồng; gọi là “lực” khi đã trưởng thành thành sức mạnh vững vàng, không bị lay chuyển.
Gốc từ: “ngũ” là năm; “căn” nghĩa là rễ, cội — chỉ khả năng làm nền sinh ra điều thiện; “lực” là sức mạnh. Cùng năm yếu tố ấy, khi mới là mầm gốc thì gọi là căn, khi đã thành sức bất thối thì gọi là lực.
Ví dụ: một người mới tập thiền có chút niềm tin và cố gắng (căn); qua thời gian thực tập đều đặn, niềm tin và sự kiên trì ấy trở nên mạnh mẽ, giúp họ vượt qua nản lòng (lực). Năm yếu tố này nâng đỡ nhau cùng phát triển, và chính chúng cũng chứa đựng tinh thần giới–định–tuệ (tấn–định thuộc về định, tuệ là tuệ, tín giữ vai trò khởi đầu).
Một điểm tinh tế đáng nhớ: năm yếu tố cần được giữ quân bình. Tín mà thiếu tuệ dễ thành tin mù quáng; tuệ mà thiếu tín dễ thành hoài nghi suông. Tấn quá đà thì sinh bồn chồn, định quá nặng lại hóa lười nhác — nên tấn cân với định, tín cân với tuệ, còn niệm đứng giữa canh giữ cho cả bốn không nghiêng lệch.
Dễ nhầm: “tín” ở đây không phải là tin mù quáng mà là niềm tin có cơ sở, được tuệ soi sáng và sẵn sàng kiểm chứng qua thực hành; bởi vậy tín và tuệ luôn cần đi đôi.