Ngẫu Ích
Tổ thứ chín Tịnh Độ tông đời Minh, pháp danh Trí Húc, soạn 'A Di Đà Kinh Yếu Giải'.
Ngẫu Ích (pháp danh Trí Húc) là một cao tăng cuối đời Minh, được tôn là Tổ thứ chín của Liên tông (tức Tịnh Độ tông). Ngài là một trong bốn vị đại sư có ảnh hưởng lớn cuối đời Minh, nổi tiếng học rộng, thông cả Thiền, Giáo, Luật lẫn Tịnh Độ.
Gốc từ: “Ngẫu Ích” (蕅益) là hiệu của ngài; “Trí Húc” (智旭) là pháp danh. “Liên tông” (蓮宗) nghĩa là tông phái hoa sen, tên gọi khác của Tịnh Độ tông, lấy hình ảnh hoa sen nơi cõi Cực Lạc.
Đóng góp lớn nhất của ngài cho Tịnh Độ tông là tác phẩm A Di Đà Kinh Yếu Giải, một bản chú giải kinh A Di Đà được đánh giá rất cao, trình bày sâu sắc pháp môn niệm Phật cầu vãng sinh. Ngài chủ trương dung hợp các tông phái, xem niệm Phật là pháp môn rốt ráo gồm thâu mọi pháp, phù hợp với mọi căn cơ trong thời mạt pháp.
Ví dụ: Trong A Di Đà Kinh Yếu Giải, ngài nhấn mạnh ba yếu tố Tín – Nguyện – Hạnh: tin sâu cõi Tịnh Độ, phát nguyện vãng sinh, và thực hành niệm Phật; đây trở thành cương lĩnh tu tập của hành giả Tịnh Độ.
Dễ nhầm: “Ngẫu Ích” là biệt hiệu chứ không phải tên thật; ngài thường được nhắc bằng nhiều danh xưng (Ngẫu Ích, Trí Húc, Linh Phong) nên dễ bị tưởng là nhiều người khác nhau.