Ngã mạn
Pāli: māna
Sự kiêu căng, so đo hơn thua, lấy cái "tôi" làm trung tâm.
Ngã mạn là tâm kiêu căng, luôn so đo hơn thua và lấy cái “tôi” làm trung tâm. Nó biểu hiện cả khi ta thấy mình hơn người (tự cao), kém người (tự ti mà vẫn so đo), hay ngang bằng người mà vẫn cố tranh đua.
Gốc từ: “ngã mạn” ghép từ Hán–Việt — ngã (我, cái tôi, bản thân) và mạn (慢, kiêu căng, ngạo nghễ, xem thường). Chữ Pāli māna nghĩa là “sự đo lường, so sánh, tự cao”, phản ánh đúng cốt lõi: lấy cái tôi ra cân đo với người khác.
Ví dụ: trong một cuộc trò chuyện, ta cứ chăm chăm chứng tỏ mình giỏi hơn, đúng hơn, thay vì lắng nghe. Hoặc ngược lại, khi ở giữa người tài giỏi, ta thu mình mặc cảm rồi thầm so bì — đó vẫn là ngã mạn. Nó làm ta khó học hỏi, dễ tổn thương và xa cách người khác.
Trong giáo lý, ngã mạn là một trong những kiết sử (sợi dây trói buộc) vi tế và khó dứt — kinh điển xem mạn là một trong những phiền não cuối cùng được đoạn trừ trên đường giải thoát, vì nó bám rất sâu vào cảm thức về “cái tôi”.
Dễ nhầm: ngã mạn không chỉ là sự khoe khoang lộ liễu. Cảm giác tự ti, mặc cảm cũng là một dạng ngã mạn ngầm, vì nó vẫn xoay quanh việc đo lường “tôi so với người”. Gốc của nó là chấp vào một cái “tôi” thật chắc — điều mà giáo lý vô ngã giúp ta lung lay. Bớt ngã mạn không phải là tự hạ thấp mình, mà là thôi không lấy bản thân làm thước đo cho mọi điều.