Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Minh Đăng Quang

Vị tổ sư đã khai mở một hệ phái Phật giáo bản địa độc đáo của Việt Nam giữa thế kỷ 20.

Minh Đăng Quang (1923 – mất tích năm 1954) là vị tổ sư khai sáng Đạo Phật Khất Sĩ Việt Nam, một hệ phái Phật giáo bản địa ra đời ở Nam Bộ giữa thế kỷ 20. Ngài chủ trương đường lối “Nối truyền Thích Ca Chánh pháp”, dung hợp tinh thần của cả Nam tông (Phật giáo Theravāda) và Bắc tông (Phật giáo Đại thừa) trong một nếp tu.

Gốc từ: “Khất sĩ” nghĩa là người đi khất thực, dịch ý từ chữ bhikṣu (tỳ-kheo) — bậc xuất gia nuôi thân bằng hạnh xin ăn, lấy sự tối giản và buông bỏ làm pháp tu. Pháp hiệu Minh Đăng Quang mang ý “ngọn đèn sáng”.

Về phương diện đặc trưng, hệ phái Khất sĩ giữ hạnh trì bình khất thực, mặc y vàng, sống đời tối giản theo gương Tăng đoàn nguyên thủy, đồng thời tụng kinh và hành trì theo cả truyền thống Đại thừa. Bộ Chơn Lý do ngài biên soạn là tập hợp các bài giảng nền tảng, trình bày giáo lý bằng ngôn ngữ Việt giản dị, gần gũi quần chúng. Hệ phái này về sau trở thành một trong những thành phần của Phật giáo Việt Nam thống nhất.

Ví dụ: Hình ảnh quen thuộc của hệ phái Khất sĩ là chư Tăng ôm bình bát đi khất thực vào buổi sáng, thọ nhận thức ăn cúng dường trong im lặng — tái hiện nếp sống của Tăng đoàn thời Đức Phật ngay trên đất Việt.

Dễ nhầm: Đừng nhầm “khất sĩ” như một hành vi xin ăn thông thường; đây là hạnh tu có ý nghĩa buông bỏ và nuôi dưỡng lòng khiêm hạ, biết ơn. Việc ngài mất tích năm 1954 đến nay vẫn chưa được lịch sử làm rõ, nên cần thận trọng, tránh thêu dệt.