Mê tín
Tin mù quáng vào những điều không phù hợp Chánh pháp và nhân quả.
Mê tín là sự tin tưởng mù quáng vào những điều không phù hợp với Chánh pháp và luật nhân quả — như tin rằng cúng bái đúng cách sẽ tự nhiên hết khổ, hay phó mặc đời mình cho bói toán, bùa chú.
Gốc từ: “mê” (Hán Việt) là mê mờ, lầm lạc, không sáng suốt; “tín” là niềm tin. “Mê tín” tức niềm tin trong mê mờ — đối lại với “chánh tín” (niềm tin sáng suốt, có hiểu biết).
Ví dụ: làm điều sai trái rồi tin rằng chỉ cần đi lễ thật nhiều là tai họa sẽ tiêu tan, mà không sửa đổi hành vi — đó là mê tín. Hay tin rằng một con số, một ngày giờ tự nó quyết định may rủi cả đời, nên sống trong lo sợ thay vì lo gieo nhân lành.
Gốc của mê tín thật ra là si — sự mê mờ, không thấy rõ nhân quả, một trong tam độc. Vì không hiểu rằng họa phúc đến từ chính hành động của mình, người ta mới đi tìm chỗ dựa ở những thế lực bên ngoài. Đạo Phật khuyến khích chánh tín: tin có hiểu biết, dựa trên nhân quả và sự quán xét của chính mình. Tin Phật là để noi theo trí tuệ và từ bi mà sống tốt hơn, không phải để cầu xin may rủi.
Dễ nhầm: không phải cứ thắp hương, lễ bái, cầu nguyện là mê tín. Ranh giới nằm ở tâm và hiểu biết: lễ Phật để nhắc mình hướng thiện, tưởng nhớ ân đức là chánh tín; còn lễ để mặc cả, cầu may mà bỏ qua việc tu sửa chính mình thì rơi vào mê tín. Phân biệt được hai điều này giúp đời sống tâm linh trở nên sáng suốt và tự chủ hơn.