Mạt pháp
Thời kỳ giáo pháp suy vi, người tu khó chứng ngộ; theo quan niệm chia ba thời chánh - tượng - mạt.
Mạt pháp là thời kỳ giáo pháp suy vi, theo quan niệm chia lịch sử Phật pháp thành ba thời: chánh pháp (giáo pháp hưng thịnh, nhiều người chứng ngộ), tượng pháp (còn hình thức nhưng đã giảm) và mạt pháp (pháp yếu dần, người tu khó chứng ngộ).
Gốc từ: “mạt” nghĩa là ngọn, cuối, tàn (như trong “mạt vận”, “cuối mạt”); “pháp” là giáo pháp. “Mạt pháp” do đó chỉ giai đoạn cuối, thời pháp đã suy tàn. Tương ứng, “chánh” là ngay thẳng đúng đắn, “tượng” là hình tượng — còn giống bề ngoài mà kém phần thực chất.
Tuy vậy, nhiều bậc thầy nhắc rằng “mạt pháp” cốt ở tâm: nếu mỗi người vẫn giữ niềm tin, sống đúng lời Phật dạy và tinh tấn tu tập, thì ngay trong thời nào cũng có thể nuôi dưỡng chánh pháp trong lòng mình. Cách hiểu này nối với tinh thần tự lực của đạo Phật: pháp sống hay chết tùy ở việc giới–định–tuệ có được thực hành hay không, chứ không chỉ do thời thế.
Ví dụ: giữa một thời đại nhiều xao động và cám dỗ, một người vẫn kiên trì giữ giới, sống tử tế và tỉnh thức — với người ấy, chánh pháp đang hiện diện rất thật.
Dễ nhầm: “mạt pháp” dễ bị hiểu thành sự bi quan, buông xuôi kiểu “thời nay tu cũng chẳng tới đâu”. Cách hiểu ấy đi ngược tinh thần đạo Phật. Đúng hơn, đây là lời nhắc tỉnh thức: giáo pháp còn hay mất phần lớn tùy ở chính mình có thực hành hay không.